Đang làm việc ở Google lương 10 tỷ/năm có nên từ bỏ để làm startup?

Một bài về startup trên Genk.vn khá hay. Đọc để suy nghĩ cho tương lai (;

Hãy lắng nghe câu chuyện của một người trong cuộc khi anh ta từ bỏ công việc ở Google để làm startup.

Khởi nghiệp là một con đường vô cùng hấp dẫn nhưng cũng có không ít chông gai. Đã không ít người (nếu không muốn nói là phần lớn) các startup ra đời nhưng mãi mãi chẳng thể tìm đến thành công. Vậy một câu hỏi rất đỗi quen thuộc với các “nhà khởi nghiệp” được đặt ra: bạn sẽ tiếp tục làm công việc tốt đẹp hiện tại hay từ bỏ tất cả để làm startup?

Mới đây, trên Quora – một trang web chuyên về hỏi đáp, một nhân viên Google đã đăng một câu hỏi như sau: “Năm nay tôi 28 tuổi, đang có một công việc ổn định với mức thu nhập 450.000 USD/ năm tại Google. Tôi yêu thích công việc của mình và được nói rằng mình đang được chú ý để thăng chức trong thời gian tới. Liệu tôi có nên từ bỏ chúng để tìm thứ có ý nghĩa hơn với một startup?

Có vẻ như anh chàng này không phải là nhân viên đầu tiên của Google nghĩ đến việc đó. Ali Aydar – một người từng nói không với Google và hiện đang là CEO của Sporcle đã đưa cho anh ta những lời khuyên sau. Nếu bạn đang có một công việc ổn định và cũng đang suy nghĩ về việc làm startup, hãy đọc chúng bởi biết đâu đấy bạn sẽ thấy bản thân mình trong câu chuyện.

“Tôi sẽ cho bạn lời khuyên với tư cách là một người đã từ bỏ Google để làm startup.

Tôi được tuyển dụng vào Google vào mùa thu năm 2002, khi đó tôi 27 tuổi và vừa trải qua thất bại cùng Snapter. Lúc đó sự nghiệp của tôi đang ở giữa 2 sự lựa chọn: tìm một công việc vừa sức nào đó để vừa làm vừa chuẩn bị cho việc xây dựng một startup sau này hoặc lao đầu vào việc làm startup như một người sáng lập và sống chết với nó. Mặc dù không hoàn toàn giống với bạn khi tôi không có một lời hứa nào về việc thăng chức hay tăng lương cả, thế nhưng về cơ bản thì chúng ta giống nhau. Chúng ta đều phải quyết định việc tiếp tục làm một công việc ổn định, lương tốt và có cơ hội thăng tiến ổn định hoặc dành cuộc đời cho một thứ vừa mơ mồ vừa thiếu ổn định.

Và tôi chọn làm startup. Dưới đây là những lời khuyên chân thành mà tôi có thể dành cho bạn với 13 năm làm việc vừa qua của tôi khi chọn startup.

1. Hãy tự đặt câu hỏi cho bản thân

Hãy chọn một không gian yên tĩnh, tự mình đặt ra các câu hỏi và trả lời chúng một cách chân thực nhất. Bạn mong muốn điều gì trong cuộc sống, trong những năm sắp tới của cuộc đời? Bạn muốn lấy vợ, muốn có một đứa con trai, muốn làm tổng thống, muốn ở nhà lầu và có những chiếc xe hơi đắt tiền? Phải, bạn “chỉ mới” 28 tuổi thôi, nhưng nháy mắt thôi bạn sẽ bước vào tuổi 40 trước khi bạn kịp nhận ra điều đó. Vậy nên không có gì quan trọng hơn việc tự hỏi mình muốn những điều gì.

Tại sao ư, vì nếu bạn chọn startup, rất có thể bạn sẽ không có được những điều đó. Hãy tiếp tục để biết tại sao.

2. Startup rất, rất khó

Điều này thì có lẽ không cần tôi nói bạn cũng đã biết rồi. Làm một startup không giống như bạn bước đi trên một con đường và cứ thể tiến về phía trước. Nó giống với một ván bài đặt cược hơn. Bạn luôn phải đối mặt với rủi ro và có nguy cơ mất tất cả. Mỗi ngày, bạn sẽ phải làm việc quần quật, gặp gỡ nhiều đối tác, chạy đi chạy lại khắp nơi để tìm cơ hội. Bạn sẽ phải gặp nhiều người, nói chuyện với những kẻ mà bạn cực kỳ ghét nhưng vẫn phải cố nở nụ cười trên môi.

Làm startup là một hành trình độc đáo, và bạn sẽ có cảm giác như mình đang tham gia một cuộc thám hiểm thực sự chứ không chỉ đơn giản là việc xây dựng sự nghiệp. Và hãy nhớ là đừng làm điều này vì tiền, bởi nếu vậy thì thành công sẽ không bao giờ đến. Hãy theo đuổi niềm đam mê, và thành công sẽ tìm đến với bạn.

3. Đừng ảo tưởng

Xã hội hiện đại giúp con người ta nắm bắt tin tức rất nhanh, và cũng rất dễ trở thành nạn nhân của chúng. Mỗi ngày bạn sẽ được nghe về hàng tá startup tỷ đô, về những cô bé cậu bé mười bảy tuổi đã tạo nên điều thần kỳ cho làng công nghệ,… Tất nhiên, chúng đều là thật, nhưng bên cạnh những sự thành công đó là hàng trăm, hàng ngàn startup chết đi từng ngày, từng giờ. Tôi dám cá với bạn rằng nếu truyền thông chỉ kể về những startup thất bại thay vì thành công, chúng ta sẽ có nhiều thứ thú vị để nói chuyện với nhau hơn nhiều.

Xin nhắc lại: làm startup cũng giống như một canh bạc. Và bạn biết đấy, số người thắng bạc chẳng đáng là bao so với những kẻ thất bại.

4. Đừng xem thường công việc hiện tại

Kể cả khi bạn chọn con đường startup, đừng bao giờ xem nhẹ những gì bạn đang có hiện tại. Có thể người ta nhầm tưởng rằng khi bước ra làm chủ, các mối quan hệ sẽ cao cấp hơn và “xứng tầm” với một người khởi nghiệp thành công. Thế nhưng các mối quan hệ bạn đang có tại Google có giá trị rất lớn, lớn hơn nhiều những người chưa từng làm việc tại đây.

Tôi có một người bạn đã từng làm việc tại Google và sau đó bước ra làm khởi nghiệp. Nhờ những năm tháng làm việc tại Google mà anh ta có những mối quan hệ vô cùng tuyệt vời trong công việc. Rõ ràng chúng vượt xa những mối quan hệ của tôi dù rằng cả 2 chỉ tương đương nhau về địa vị xã hội. Vậy nên hãy cân nhắc thời điểm bạn quyết định làm startup. Việc tạo dựng các mối quan hệ trong Google sẽ là tài sản vô giá, kể cả khi bạn quyết định làm startup ở cái tuổi 32-35.

Tôi luôn nhìn việc làm startup với tâm lý rộng mở. Những thành công là không có gì để đảm bảo, trong khi những thất bại thì cứ hiển hiện trước mắt. Từu năm 1999 đến năm 2009, tôi là nhân viên đầu tiên hoặc đồng sáng lập của 3 startup tại Thung lũng Silicon. Các công ty này huy động được tổng cộng hơn 200 triệu USD trong thời gian hoạt động, thế nhưng giờ thì chúng đều thất bại và không còn tồn tại. Có lẽ tôi không có được “vận may” như các startup được báo chí lăng xê suốt thời gian qua.

Tôi đã có một cuộc hành trình tuyệt vời, và tôi sẽ không đánh đổi nó dù cho có tất cả tiền trên thế giới.

Ở công ty thứ 2, tôi đã gặp một người phụ nữ tuyệt vời – người giờ đây đã là vợ và là mẹ của các con tôi. Đó mới thực sự là những gì quan trọng với tôi.

“Hãy tìm ra những gì quan trọng nhất với bản thân bạn. Khi đó bạn sẽ biết mình cần phải làm gì”.

Advertisements

Lý do cho một tình yêu

Một cô gái hỏi bạn trai của mình :
-Tại sao anh yêu em?
-Sao em lại hỏi như thế, sao anh tìm được lí do chứ! – chàng trai trả lời
-Không có lí do gì tức là anh không yêu em
-Em không thể suy diễn như thế được
-Nhưng bạn trai của bạn em luôn cho cô ấy biết lí do anh ta yêu cô ấy
-Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì
em lạc quan. Anh yêu em vì em luôn quan tâm đến người khác
Cô gái cảm thấy rất hài lòng
Vài tuần sau cô gặp phải một tai nạn khủng khiếp, nhưng rất may cơ vẫn còn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cô thấy mình vô dụng . Vài ngày sau khi bình phục cô nhận được lá thư từ bạn trai của mình
“Chào em yêu
Anh yêu em vì em xinh đẹp . Thế thì với vết sẹo trên măt em bây giờ anh không thể yêu em được nữa
Anh yêu em vì em giỏi giang nhưng bây giờ có làm được gì đâu . Vậy thì anh không thể yêu em
Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn . Đây không phải lí do giúp anh có thể yêu em
Anh yêu em vì nụ cười của em. Bây giờ anh không thể yêu em nữa vì em lúc nào cũng nhăn nhó,  than vãn
Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng bây giờ mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều.  Anh không nên yêu em nữa
Đấy em chẳng có gì khiến anh phải yêu em vậy mà anh vẫn yêu em . Em có cần lí do nào nữa không em yêu
Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không cần một lí do nào nữa .

Còn các bạn có bao giờ hởi những người thân của mình vì sao họ yêu bạn không? Tình yêu đôi khi không nhất thiết phải cần lí do đâu bạn

Chấp nhận

Con nên biết chấp nhận. Và học cách chấp nhận. Chấp nhận rằng sống là có được có mất, có gặp gỡ, có chia ly, có yêu thương, có quên lãng. Cuộc đời còn mênh mông lắm. Biển người còn rộng vô cùng.

Tâm đôi khi nên tĩnh lặng trước dòng đời quá biến động.

Ngày hôm nay sẽ là ngày hôm qua, ngày mai cũng sẽ là ngày hôm qua.

Cứ vui mà sống.

alone_man_7_by_scheissegal

Đời này còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?

Đêm qua, tắt TV xong lên giường nằm đọc sách nhưng chẳng vào. Bật điện thoại nghe FM, tình cờ nghe được một câu chuyện khiến ta giật mình tự hỏi: Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần nữa?

Có người mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một lần. Nếu bố mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Nhưng với nhiều người, bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp!

Chủ đề mà chương trình phát thanh đưa ra trò chuyện cùng thính giả xoay quanh câu chuyện của một chàng trai từ miền quê tới thành phố xa xôi lập nghiệp. Sau khi học xong, anh ở lại thành phố và bắt đầu đi làm. Rồi thời gian trôi đi; 5 năm liền anh không về quê thăm bố mẹ được một lần.

Mới đây, anh đón được bố mẹ mình đến sống cùng mình ở thành phố thì không lâu sau, người mẹ được phát hiện là bị ung thư giai đoạn cuối. Theo lời bác sĩ, thời gian cho mẹ anh chỉ còn khoảng 1 năm, và khoảng thời gian đó đang từ từ ngắn lại khi mỗi ngày trôi qua…

Giờ đây, ngoài lúc đi làm, anh dành tất cả thời gian còn lại để ở bên mẹ mình. Anh nhớ lại tất cả những gì mà bố mẹ đã dành cho anh từ thuở ấu thơ và nhận ra rằng mình thật có lỗi với bố mẹ. Lúc này, anh mới thấy được sự quý giá của những khoảnh khắc được ở bên bố mẹ mình.

Trên đất bạn (Trung Quốc) mà sao nghe câu chuyện lại thấy giống với cuộc sống đang diễn ra trên quê hương mình đến vậy! Đời này ta sẽ còn được gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần? Chàng trai kia cũng sẽ giống như đa số chúng ta. Nếu như mẹ anh không lâm bệnh nặng, cuộc sống cứ đều đều trôi qua thì anh cũng chẳng thể nào nhận ra được những gì quý giá đang dần rời bỏ mình.

Xã hội không ngừng phát triển, cuộc sống ngày càng nhiều áp lực. Mỗi người đều mải lo cho sự nghiệp và cuộc sống bề bộn của mình: Bàn chuyện làm ăn, tìm kiếm cơ hội, quan hệ xã hội, thù tiếp khách khứa bạn bè, rồi học thêm cái này cái kia… Nhiều người ở xa quê, mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một vài lần. Nhưng cũng có người sống gần bố mẹ ngay trong cùng một thành phố mà cũng chẳng có thời gian tới thăm bố mẹ được vài lần trong năm.

Chúng ta có thực sự là bận đến mức không còn thời gian để giành cho bố mẹ mình không? Có phải như thế thật không nhỉ?

Nhớ có lần bạn tôi cũng đã hỏi: “Mỗi năm anh về thăm bố mẹ được mấy lần?”. Nhưng lúc đó tôi cũng không để tâm, chỉ trả lời là “hai, ba lần gì đó” rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa. Mới đây thôi, ngồi trò chuyện cùng anh giám đốc công ty, anh ấy bảo “các cụ cứ thích tất cả các con ở loanh quanh đâu đấy không xa nhà mình để khi muốn là gặp được ngay mới thoả”. Tôi nghe xong cũng cười đồng ý rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa.

Lúc trước tôi chẳng hiểu sao cứ mỗi dịp có một trong 3 anh em về thăm nhà là y như rằng, mẹ tôi lại hỏi sao cả mấy đứa không cùng về, hay là “chúng nó bận việc không về được à?”. Tôi chỉ cười mẹ tôi sao hay “thắc mắc” vậy, rồi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa…

Còn bây giờ thì tôi cũng đang nghĩ: Đời này mình còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?

(Nguồn: tccl.info)

Rao bán nỗi buồn trên mạng ảo

Thật ra, cuộc đời này cũng không quá bất công với ai, đừng tưởng tượng ra nỗi buồn của mình rồi đem rêu rao chúng tràn lan trên mạng ảo. Hoặc là, vì một vài ý nghĩ tiêu cực, mạng ảo hóa buồn phiền, bạn biết không?

Tôi hay bắt gặp những câu rao bán nỗi buồn trên mạng từa tựa như kiểu: Đang rảnh, ai có nhu cầu inbox để rủ rê lập hội đi chơi. Hay là, đang thèm ăn món này món kia mà không tiện (không muốn) đi mua ngay lập tức, liền gõ vài ba dòng chữ treo lên status như thể chỉ cần viết xong và click cho post bài là nỗi thèm ăn trôi tuột xuống.Nhiều người bạn của tôi tâm sự, vật bất ly thân của họ không phải là thứ gì quá đặc biệt, mà là cái điện thoại. Không phải vì họ cần giao tiếp quá nhiều với đối tác hay có chuyện quan trọng cần liên lạc với người thân, mà là do họ có thể nhởn nhơ online trên mạng bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, để rồi giữa chốn đông người cũng có thể ngồi thu lu một góc dán mắt vào màn hình điện thoại chỉ để nhoẻn cười một cái, hay nhăn mày nhíu mày một vài cái không đâu.

Giữa những chấm tròn màu xanh đang nhảy nhót on/off, mọi người vô tình để thời gian của mình trôi đi mất. Những người trẻ vội buôn bán nỗi buồn trên mạng ảo với bạn bè cùng trang lứa, hay thở ngắn than dài, đọc báo bình loạn thế sự nhiễu nhương… Những người trẻ đi tìm tình yêu đích thực của cuộc đời trên mạng ảo với những người xa lạ mà thông tin chỉ là một chuỗi eo hẹp được giới hạn bởi một vài gạch đầu dòng, thật ra cũng chẳng ai có thể kiểm chứng được đúng sai. Những người trẻ thường khoe cái “tôi” cá nhân hoành tràng bằng những phát ngôn gây sốc, để rồi nhận lại những phản hồi không mấy tích cực, lập tức tự thưởng cho mình một quỹ thời gian vô bổ khác để ngồi đôi co sai đúng với người, với đời-trên-mạng-ảo…

Tôi không biết sau này thế hệ con cháu của chúng ta, khi nhìn về quá khứ của ông bà, bố mẹ chúng sẽ phải ngạc nhiên đến độ nào. Chẳng hạn như việc kể về tuổi trẻ, thay vì những mùa hè xanh tình nguyện, thay vì những lớp học bổ ích, những kết nối cộng đồng với bạn bè đồng trang lứa qua các hoạt động ngoại khóa… lại là những câu chém gió sáo rỗng mà chúng ta từng treo trên mạng ảo. Nói rằng, thời của chúng ta chỉ loanh quanh luẩn quẩn ở cái nút “home” facebook hay twitter? Nói rằng, thời của chúng ta bạn bè rộng lớn lắm, là hàng trăm, hàng nghìn người bạn trong khi quả thật chúng ta chẳng biết rõ họ là ai. Nói rằng, thời của chúng ta buồn vui dễ dàng trao gửi, chỉ cần một cú click, post một câu status có vẻ giận dỗi với đời và câu hàng mấy chục, mấy trăm “like” là thích thú?

Thật ra, cuộc đời này cũng không quá bất công với ai, đừng tưởng tượng ra nỗi buồn của mình rồi đem rêu rao chúng tràn lan trên mạng ảo. Hoặc là, vì một vài ý nghĩ tiêu cực, mạng ảo hóa buồn phiền, bạn biết không?

Đam mê còn một nghĩa khác mà đa số không biết

Đăng lại từ http://www.triethocduongpho.com/2014/04/18/dam-me-con-mot-nghia-khac-ma-da-so-khong-biet/

Đam mê còn một nghĩa khác mà đa số không biết

Chắc chắc bạn đã nghe đến thối tai về “đam mê” và hàng tá thứ xoay vòng vòng xung quanh nó: “Phải có đam mê và sống với đam mê”  “Phải biết đam mê và chỉ có đam mê mới có thể dẫn đến thành công” “IQ chẳng là cái đinh gì, mà PQ (Passion Quotient) mới đáng giá”…  Những khẩu hiệu muôn thuở. Có bạn còn làm luôn bài thơ ngắn như thế này:

“Cuộc đời ai cũng có quê
Có cha có mẹ có niềm đam mê
Dù công việc khó không chê
Bởi vì mình thích say mê trong lòng
Công việc không thích chẳng hòng
Không làm việc đó khi lòng không mê
Đã làm thì phải cho “phê”
Thì là gọi đó “đam mê”…chứ gì?”

Không biết các bạn nghĩ thế nào, chứ với tôi thì đam mê – passion có vẻ hứa hẹn thứ gì đó dễ chịu, êm ái và ngây ngất, tuyệt vời vô cùng. Chẳng thế mà rất nhiều người muốn “xách ba lô lên và đi” tìm niềm đam mê của mình, mong thoát khỏi sự nhàm chán của cuộc sống, công việc hiện tại.

Nhưng… Passion – Đam mê còn một lớp nghĩa ẩn chứa khác mà đa số chẳng hề biết

Từ “passion” xuất hiện lần đầu tiên vào thế kỉ XII, nó có nghĩa ban đầu là suffer (chịu đựng) trong ý nghĩa thuần khiết nhất. Không đơn thuần là chịu đựng – nó phải là sự chịu đựng tự nguyện và trong sáng. Từ này xuất phát từ việc Jesus tự nguyện nhận khổ hình trên thập tự giá.

Xung quanh bạn hẳn có ai đó mà bạn biết rằng, người đó đang sống với đam mê của chính mình. Quan sát họ kỹ hơn xem, bạn sẽ thấy với “đam mê” của mình họ chịu đựng những thứ ta không chịu được – và họ vượt qua nó.

Tôi chắc chắn không thể xoạc chân, kiễng chân từ sáng tới tối như các bạn tập ba lê – ĐAU lắm! Không thể ngồi lỳ từ sáng tới tối trước máy tính hoặc trước tấm voan để sáng tác, vẽ vời như các bạn artist, concept game – CHÁN lắm! Không thử đi thử lại sau mỗi lần startup, mở cửa hàng , làm dự án thất bại như các bạn kinh doanh – NẢN lắm! Không đủ kiên nhẫn tập thể hình cải thiện cái body còm cõi của mình, rồi guitar, thổi sáo, viết truyện,… Vẫn nghĩ rằng: “Mình chưa đủ đam mê chăng?”  Tôi chạy khắp nơi mong tìm cho ra đam mê của mình – cái gì mà mình thấy THÍCH cơ.

Dù trong bất cứ công việc nào , sẽ đến một lúc mà người ta cảm thấy chán nản lắm, vô vọng lắm, muốn bỏ cuộc lắm, không thể chịu đựng hoặc tiếp tục nữa! PASSION!

Những người có passion sẵn sàng chấp nhận chịu đựng những khoảng thời gian đó – và họ vượt qua những cột mốc thử thách đó. Và, đó chính là sự khác nhau giữa amateur và master; sự chênh lệch giữa trung bình và xuất sắc trong bất cứ lĩnh vực nào.

Đó – Không đơn giản chỉ là sở thích, sự vui thú. Đam mê là chịu đựng, là gian khổ, là không hề dễ dàng

Đam mê như một lời thề nguyện, cam kết gắn bó và cống hiến hết lòng sự sống của bạn cho thứ bạn đã chọn trong mọi hoàn cảnh,vui hay buồn, tốt hay xấu, giàu hay nghèo, khỏe mạnh hay đau yếu, nghe như lời thề trong lễ đính hôn nhỉ? Nó chính – xác – là – thế.

Sau khi biết tất cả những điều đó mà bạn vẫn chọn nó, chân thành chúc mừng bạn. Và, nhớ messenger cho tôi nhé, tôi ao ước muốn được nhìn thấy, sờ tận tay những người như bạn đấy.

————-

Lời của trungduc1104: Đó chính xác là những gì tôi đã từng nghĩ. Tôi thật sự không thể biết mình THÍCH hay ĐAM MÊ thứ gì. Tôi chỉ biết trong 2 con đường trước mắt sẽ có một con đường tôi THÍCH hơn, và khi tôi đã chọn con đường mình thích hơn thì chịu đựng gian khổ là điều tôi sẵn sàng chấp nhận.

Tam thập nhi lập, người ta làm được, bạn thì sao?

Đăng lại từ http://www.triethocduongpho.com/2014/04/21/tam-thap-nhi-lap-nguoi-ta-lam-duoc-ban-thi-sao/

Tam thập nhi lập, người ta làm được, bạn thì sao?

Với kiến thức, kinh nghiệm của một người đã ngoài 30, tôi tự nhận thấy mình phải viết đôi dòng cho các bạn còn trẻ và rất trẻ để hiểu hơn cuộc đời và sự lựa chọn của các bạn sẽ, phải thế nào cho đến 30. Và cũng xin nói trước, đây chỉ là quan điểm cá nhân, bạn có thể thấy hoặc không thấy mình giống như tôi muốn chia sẻ, nhưng tốn 5 phút đọc, đỡ cả một quãng đường phía trước thì có nên không nhỉ? (Bài viết có sử dụng một vài kiến thức từ khá nhiều sách đã được đọc, nên thấy giống giống ở đâu đó cũng là chuyện bình thường)

Ở các nước tư bản, việc tự kinh doanh, việc đi du lịch, sống với ước mơ của bản thân, người dân tại đó đã được trải nghiệm từ lúc nhỏ. Bằng chứng là nếu đọc Cha Giàu Cha Nghèo, bạn sẽ thấy được Robert Kyosaky đã phải đi làm kiếm tiền từ lúc cấp 1, làm cho cha giàu mà không hề được cha nghèo lên tiếng; đọc sách của Clement Stone thì đã đi bán báo, bán nước cũng từ tuổi 9,10. Về chuyện giáo dục giới tính, ở các nước tư bản cũng đã được học từ nhỏ thông qua các trò chơi, các hình thức tương tác và bản thân người làm cha mẹ cũng được yêu cầu dạy con tự bảo vệ bản thân mình, cụ thể trên facebook, mình cũng đã share một bài về cách hướng dẫn con lý do vì sao không được để người khác động chạm vào thân thể, cách để bé nói cho bố mẹ biết. Đối với việc thất bại, ở các nước tư bản họ không phán xét nhiều lắm, bạn có thể thấy khi xem các điều luật tuyên bố về phá sản, các hình thức đầu tư, cho vay tiền từ các tổ chức tài chính.

Trở về các nước Châu Á, các nước Nho giáo, cụ thể là Việt Nam thì ta có thể nhận thấy khá ít các gia đình dám làm, dám cho con cái được sống như triết lý dạy con của các nước tư bản. Việc kiếm tiền được xem là xấu, nên vì thế mùa lễ, tết nếu trẻ con có tiền thì chỉ được mua đồ chơi, bỏ tiền ống heo hoặc đem làm từ thiện cho biết quý trọng đồng tiền. Nếu trẻ nào có đầu óc kinh doanh một tý, trẻ có thể mua đồ chơi, mua truyện vào trường bán từ các tiền này, thì y như rằng chỉ sau 1,2 buổi học được bạn bè biết đến, cô giáo chủ nhiệm đã buộc phải mời phụ huynh lên làm việc với lý do “sợ bé làm vấy bẩn môi trường giáo dục, con nít như thế là không tốt”.

Việc giáo dục giới tính thì còn phức tạp hơn, gia đình hoàn toàn không dám dạy dỗ con về vấn đề này, và cố gắng ngăn cản mỗi khi con trẻ tìm hiểu. Hình ảnh thường thấy ở các gia đình khi tới giờ xem phim tối, bố mẹ tới mỗi cảnh hôn nhau, cảnh abc nào đó thì thường bảo trẻ phải nhắm mắt lại do “xấu”, nếu có ý kiến thì được đánh giá là không ngoan, nhưng họ quên rằng hiện nay tuổi dậy thì đến khá sớm, và con cái có rất nhiều cách để tìm hiểu kiến thức.

Khi đọc cuốn sách “Những Kẻ Xuất Chúng” hay “Nghĩ Giàu Và Làm Giàu”, tôi luôn tự hỏi nó có liên quan gì đến việc thành công khá sớm ở các nước tư bản, và việc sử dụng câu nói “tam thập nhi lập” ở các nước Châu Á? Và sau thời gian trải nghiệm, đọc thêm khá nhiều sách, tôi tóm được bằng 2 chia sẻ và phân tích ở trên là xem như khá đầy đủ. Nếu bạn muốn thành công ở vấn đề gì, bạn phải tập trung vào nó, tốn ít nhất 10.000 giờ cho nó để trở thành người số 1, bạn phải đam mê để hành động vì nó.

Ở Việt Nam, bạn học xong lớp 12 là 18 tuổi, học thêm 4 năm đại học là 22 tuổi, trước tuổi 22, nếu có ai tự kinh doanh thì thường chỉ là tự phát chứ không tập trung, trước 18 nếu có thì chỉ là kinh doanh chơi cho vui, nên vì thế 10.000 giờ sẽ không đủ, còn ở nước ngoài, thì 6,7 tuổi đã có cơ hội, nên vì thế CEO trẻ xuất hiện khá nhiều. Vấn đề tình dục cũng thế (bao gồm tình yêu, tình bạn tuổi mới lớn, sự ham muốn), nó luôn làm bạn mất tập trung khi cho việc kinh doanh, cho việc đi theo ước mơ của mình. Nên nếu ở nước ngoài, Bạn sẽ có cơ hội trải nghiệm, nếu chán, cứ việc tập trung toàn thời gian cho đam mê, cho điều mình thích, còn ở Việt Nam thì như đã nói, nó luôn là một điều tò mò khá thú vị.

Đây là lý do vì sao ở Châu Á, sau 30 thường bạn mới thành công được, vì lúc này bạn đã tập trung vào việc kinh doanh, do gia đình đã có, con cái đã có nên không phân tâm nữa, chứ không hẳn đến 30 thì bạn mới có thể thành công, mà thành công hoàn toàn có thể có trước đó nếu bạn tập trung và dám chấp nhận thất bại. Nhưng 30 lại là một cột mốc khá quan trọng, nó chứng tỏ bạn đã đi được ½ cuộc đời, và lúc này bạn khá lo sợ nếu phải thay đổi, do phạm vi an toàn đã thu nhỏ do gánh nặng trên vai là gia đình, con cái, cha mẹ già. Theo sự đánh giá, nhận định của cá nhân, nam là 30 tuổi, nữ thì ít hơn là 28 tuổi, nếu bạn không dám khởi nghiệp, không dám làm theo ước mơ của mình thì xem như cả nữa cuộc đời còn lại bạn sẽ chấp nhận an phận nếu sau đó không có biến cố lớn lao xảy ra với mình.

Chọn cột mốc 30, nếu chịu nhìn nhận, bạn sẽ thấy nhiều điều khá thú vị. Nếu 30 bạn lập gia đình, trừ đi 1 năm để lo mọi chuyện cho việc cưới xin, sắm sửa, xem ngày, bạn phải có ai đó dẫn về trình với gia đình lúc bạn 29 tuổi. Nếu trung bình một cuộc tình quen từ  1,2 năm mới cưới, bạn buộc lòng phải có một nửa của mình năm 27 tuổi, cũng không sớm đâu nhỉ. Và thường thì chẳng có mối tình đầu nào mà lại đi đến hôn nhân cả (theo bác Gúc nói chỉ có tầm 5% mà thôi), bạn quen và chia tay cho một mối tình là 6 tháng, thì năm 25 tuổi buộc lòng bạn phải yêu đầu tiên, nên nếu bạn 25 mà chưa yêu là trễ rồi đấy nhé.

Còn về việc làm giàu, khởi nghiệp, đây là một sự thật khá đau lòng mà tôi đã tự kiểm chứng trong 3 năm qua, bạn chẳng thể giàu được khi ra doanh nghiệp đầu tiên của mình, mà thường bạn phải phá sản nó ở năm đầu tiên để học kinh nghiệm. Việc để doanh nghiệp tự chạy, kiếm tiền để bạn giàu thì phải hoạt động ít nhất là 3 năm thì mới ổn, nên nếu bạn quyết định kiếm 1 triệu đô (theo mấy ông diễn giả nói) trong 5 năm, tức mỗi năm bạn kiếm được 200.000 USD là nhiệm vụ bất khả thi tại Việt Nam (trừ khi bạn ở dạng 5C – con cháu các cụ cả). Đấy, 30 làm giàu thì chỉ có vỡ mộng. Nên nếu bạn 30, không quyết định làm giàu để năm 35 tuổi hưởng thành quả, thì sống với cuộc đời an phận là điều phải tính đến.

Thế đấy, người ta làm được, bạn cũng có thể làm được, người ta làm được, bạn có muốn làm cũng không được, nói sao cũng đúng. Miễn là bạn có chấp nhận trả giá bởi khá nhiều thời gian phải bỏ ra cho đam mê, sống với lựa chọn của mình hay không mà thôi. Nhưng tốt nhất thì nên làm sớm, yêu sớm, trả giá sớm, thì bạn sẽ còn nhiều thời gian để làm lại.

Đừng vì một tình yêu lừa dối, mà cả đời đóng cửa mãi con tim.