Rao bán nỗi buồn trên mạng ảo

Thật ra, cuộc đời này cũng không quá bất công với ai, đừng tưởng tượng ra nỗi buồn của mình rồi đem rêu rao chúng tràn lan trên mạng ảo. Hoặc là, vì một vài ý nghĩ tiêu cực, mạng ảo hóa buồn phiền, bạn biết không?

Tôi hay bắt gặp những câu rao bán nỗi buồn trên mạng từa tựa như kiểu: Đang rảnh, ai có nhu cầu inbox để rủ rê lập hội đi chơi. Hay là, đang thèm ăn món này món kia mà không tiện (không muốn) đi mua ngay lập tức, liền gõ vài ba dòng chữ treo lên status như thể chỉ cần viết xong và click cho post bài là nỗi thèm ăn trôi tuột xuống.Nhiều người bạn của tôi tâm sự, vật bất ly thân của họ không phải là thứ gì quá đặc biệt, mà là cái điện thoại. Không phải vì họ cần giao tiếp quá nhiều với đối tác hay có chuyện quan trọng cần liên lạc với người thân, mà là do họ có thể nhởn nhơ online trên mạng bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, để rồi giữa chốn đông người cũng có thể ngồi thu lu một góc dán mắt vào màn hình điện thoại chỉ để nhoẻn cười một cái, hay nhăn mày nhíu mày một vài cái không đâu.

Giữa những chấm tròn màu xanh đang nhảy nhót on/off, mọi người vô tình để thời gian của mình trôi đi mất. Những người trẻ vội buôn bán nỗi buồn trên mạng ảo với bạn bè cùng trang lứa, hay thở ngắn than dài, đọc báo bình loạn thế sự nhiễu nhương… Những người trẻ đi tìm tình yêu đích thực của cuộc đời trên mạng ảo với những người xa lạ mà thông tin chỉ là một chuỗi eo hẹp được giới hạn bởi một vài gạch đầu dòng, thật ra cũng chẳng ai có thể kiểm chứng được đúng sai. Những người trẻ thường khoe cái “tôi” cá nhân hoành tràng bằng những phát ngôn gây sốc, để rồi nhận lại những phản hồi không mấy tích cực, lập tức tự thưởng cho mình một quỹ thời gian vô bổ khác để ngồi đôi co sai đúng với người, với đời-trên-mạng-ảo…

Tôi không biết sau này thế hệ con cháu của chúng ta, khi nhìn về quá khứ của ông bà, bố mẹ chúng sẽ phải ngạc nhiên đến độ nào. Chẳng hạn như việc kể về tuổi trẻ, thay vì những mùa hè xanh tình nguyện, thay vì những lớp học bổ ích, những kết nối cộng đồng với bạn bè đồng trang lứa qua các hoạt động ngoại khóa… lại là những câu chém gió sáo rỗng mà chúng ta từng treo trên mạng ảo. Nói rằng, thời của chúng ta chỉ loanh quanh luẩn quẩn ở cái nút “home” facebook hay twitter? Nói rằng, thời của chúng ta bạn bè rộng lớn lắm, là hàng trăm, hàng nghìn người bạn trong khi quả thật chúng ta chẳng biết rõ họ là ai. Nói rằng, thời của chúng ta buồn vui dễ dàng trao gửi, chỉ cần một cú click, post một câu status có vẻ giận dỗi với đời và câu hàng mấy chục, mấy trăm “like” là thích thú?

Thật ra, cuộc đời này cũng không quá bất công với ai, đừng tưởng tượng ra nỗi buồn của mình rồi đem rêu rao chúng tràn lan trên mạng ảo. Hoặc là, vì một vài ý nghĩ tiêu cực, mạng ảo hóa buồn phiền, bạn biết không?

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s